Đường đua cuộc đời


Cuộc đời của chúng ta, giống như một hành trình đi từ điểm A đến điểm B.

Trên con đường này, mọi người ở các xuất phát điểm khác nhau. Có người đã đi gần đến điểm đích, cũng có người chỉ vừa mới xuất phát.

Phương tiện để mọi người đi trên con đường này cũng khác nhau. Có người đi bộ, người đi xe đạp, đa số đi xe máy, một số đi xe hơi và một số ít nữa có phi cơ riêng.

Lộ trình chúng ta đi cũng khác nhau. Có người biết đường tắt, có người chỉ thích đi con đường nhiều người đi, lại có người tự tạo ra lối đi riêng (bay lên trời, rời khỏi con đường của số đông). Đặc biệt hơn, có những người mà, họ đi đến đâu sẽ đều có một nhóm người đi trước “dọn đường” cho họ, và nếu ta đi vào phần đường “của họ”, ta sẽ bị trừng phạt.

Sức lực của mỗi người cũng là khác nhau. Có người đi bộ một lúc là phải nghỉ, người đi xe đạp lại xa hơn, người đi xe máy và xe hơi thì ít tốn sức hơn. Cũng lại có những người chỉ ngồi ghế sau và được người khác chở đi.

Mục đích và cách di chuyển của chúng ta cũng khác nhau. Có người ganh đua để đến được đích sớm, cũng có người khi đi qua những đoạn đường đẹp, cây cối bên đường xanh ngát, thời tiết dễ chịu, cảnh vật nên thơ, lại thấy rằng việc về đích không còn quá quan trọng nữa.

Có những khi, chỉ cần chậm một nhịp đèn đỏ thôi, là cứ thế các nhịp đèn sau mình đều bị chậm lại, một chuỗi đèn đỏ liên tục. Và ngược lại, có những lúc chỉ nhanh hơn một chút thôi, kịp đi qua được chốt đèn này, thì những đoạn đường sau cũng toàn là đèn xanh. Khoảng cách giữa mọi người cứ thế nới rộng ra.

Có khi ta lại mải mê nhìn định vị của mọi người, xem người khác đã đi đến đâu rồi, thay vì tập trung vào việc chạy xe và nhìn đường phía trước.

Có những người phóng nhanh vượt ẩu, từ đó mà vượt lên trước, đi thật nhanh đến đích. Cũng có người chạy xe với tốc độ vừa phải, nhìn trước ngó sau, ấy vậy mà vẫn bị xe khác đụng phải, dẫn đến bị thương và phải dừng lại để giải quyết vụ việc.

Đôi khi có những đoạn đường xuống cấp do có nhiều người đã đi qua, và đến lượt mình, ta buộc phải đi chậm lại nếu không muốn gây tai nạn.

Trên con đường cuộc đời, ta chỉ có thể tập trung vào việc chạy chiếc xe của chính mình (nếu có xe), cố gắng không xao nhãng để chậm một nhịp đèn đỏ, cố gắng không đụng phải ai mà cũng tránh bị ai đụng phải. Trên con đường cuộc đời, ta chấp nhận việc có người chỉ đi những đoạn đường dễ đi, có những người phải đi những đoạn gồ ghề, trên những chiếc xe cũ kỹ, xập xệ. Và trên con đường ấy, biết đâu, ta không cần đi đến B như mọi người. Có thể C sẽ phù hợp với ta hơn, hoặc D là phương án tuy không tốt bằng nhưng việc đi đến đó hoàn toàn dễ dàng trong khả năng của ta. Hoặc cũng có thể, A đã chính là nơi mà ta cần đến rồi.